Cơ Ðốc nhân không phải là những con người chỉ biết thuộc lòng một số giáo điều về Chúa Toàn Năng. Người tin Chúa là những con người có tư cách thanh cao, thái độ thánh thoát, cử chỉ tao nhã.
“Mỗi Cơ Ðốc nhân là một bức thư mà Ðức Chúa Giê-su gởi cho thế gian. Nếu bạn tin theo Chúa, Ngài gởi trong bạn một bức thư cho gia đình, xóm làng mà bạn đang sống. Ðức Chúa Giê-su là Ðấng sống trong lòng bạn, ước mong được nói chuyện với con tim của những người chưa từng quen biết với Ngài. Có thể họ chưa được đọc Thánh Kinh, hay chưa nghe được tiếng phán với họ qua những trang Thánh Kinh. Họ có thể không thấy tình yêu của Chúa bày tỏ qua công việc Ngài tạo thành. Nhưng nếu bạn thật sự là một người đại diện của Ðức Chúa Giê-su, họ có thể nhờ bạn mà biết được phần nào về sự nhân từ của Ngài và họ sẽ quy phục, yêu thương và hầu việc Ngài.
Cơ Ðốc nhân là những ngọn đèn thắp sáng dọc trên con đường đi đến thiên đàng. Họ phải phản chiếu ánh sáng của Ðấng Cứu Thế cho thế gian. Ðời sống và bản tánh của họ phải như thế nào để người khác có thể có một ý niệm chính xác về Ðấng Cứu Thế và sự phục vụ Ngài.”
An Bình & Hạnh Phúc kính mời quý vị tiếp tục cuộc hành trình của chúng ta trở về tâm linh.
|
| 1) Ðiều luật vàng mà Ðức Chúa Giê-su dạy cho cách xử thế hàng ngày là gì?
“Ấy vậy, hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho mình, thì cũng hãy làm điều đó cho họ, vì ấy là luật pháp và lời tiên tri.” (Mathiơ 7:12)
Nhiều người chưa biết Chúa sẽ nhìn tư cách và cách xử thế của chúng ta mà đánh giá trị về niềm tin của chúng ta. Nguyên tắc dễ dàng nhất trong mọi cách xử thế giữa con người là: trước khi làm một điều gì cho ai, hãy suy nghĩ coi thử chúng ta có sẵn sàng làm điều đó cho chính bản thân mình chăng.
Nói cách khác, nếu họ cũng cư xử với chúng ta như cách chúng ta đối xử với họ, thì chúng ta sẽ phản ứng như thế nào? Muốn người ta cười với mình, hãy nở nụ cười với họ trước. Muốn người ta tôn trọng mình, hãy tôn trọng họ trước. Chúa không đòi hỏi chúng ta quá cao siêu. Chúa chỉ muốn chúng ta sống thật là một con người.
Ðiều gì ______ người ta ______ cho mình, hãy ____ điều đó cho họ.
|
2) Nguyên tắc thứ hai trong cách sống của Cơ Ðốc nhân là gì?
“Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi một người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.” (Philíp 2:3,4)
“Vì ở đâu có những điều ghen tương tranh cạnh ấy, thì ở đó có sự lộn lạo và đủ mọi thứ ác.” (Giacơ 3:16)
Ðời sống rồi sẽ trôi qua như bã phù du. Tranh giành, bon chen chỉ làm cho hao tổn tinh thần, nhọc trí. Chúa có ban cho thì mình sẽ được. Ðừng thấy người ta hơn mình, rồi thù ghét và tìm cách hại họ. Chúa không ban cho thì có tranh giành rồi cũng chẳng đem lại kết quả gì. Sống càng ràng buộc nhiều chừng nào, càng khổ lụy cho tâm hồn chừng ấy. Nhường nhịn nhau là điều cần thiết cho sự hoà bình trong tập thể, trong hội thánh. Nơi nào có sự hoà thuận, nơi đó có Chúa ngự. Khi làm bất cứ điều gì hãy xem mục đích có phải đem vinh hiển cho Danh Chúa chăng, thì hãy làm.
Nếu làm vì ______ _____, hay vì tham vọng cá nhân, thì đừng làm. Ðừng chỉ nghĩ về quyền lợi của mình mà thôi, nhưng cũng hãy nghĩ đến __________ _______ của người liên hệ.
| |
|
| 3) Nguyên tắc thứ ba cho sự xử thế là gì?
“Hãy vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc.” (Rôma 12:15)
Mỗi ngày mỗi người trong chúng ta đều có những gánh trĩu nặng phải mang, những gian nan phải đối phó. Nếu chúng ta không đỡ được gánh nặng cho nhau, thì ít ra cũng đừng làm cho gánh của người chung quanh trĩu nặng thêm.
“Hãy ____ với kẻ _____, hãy ______ với kẻ ______,” dạy cho chúng ta phải biết cảm thông nhau. Ðừng vội chỉ trích phê bình, đừng kết tội, lên án bất cứ ai.
|
4) Nguyên tắc thứ tư trong sự xử thế là gì?
“Song ngươi phải nói rằng: phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỷ dữ mà ra.” (Mathiơ 5:37)
“Nhưng bây giờ anh em nên trừ bỏ hết mọi sự đó, tức là sự thạnh nộ, buồn giận và hung ác. Ðừng nói hành ai, chớ có một lời tục tỉu nào ra từ miệng anh em. Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Ðấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn.” (Côlôse 3:8-10)
Không có sự tin tưởng nhau mọi sự giao dịch trong xã hội sẽ đổ vỡ. Lừa dối chỉ tạm thời mà thôi, rồi người ta sẽ khám phá ra. Thành thật mới tồn tại lâu bền được. Sự thành thật bày tỏ qua lời nói của chúng ta.
Những gì chúng ta nói không đúng sự thật, đến từ _____ _____. Lời nói phản ảnh được tâm tính của chúng ta có được đổi mới trong Chúa chưa.
| |
| 5) Nguyên tắc thứ năm trong thuật xử thế là gì?
“Các ngươi đừng đoán xét ai, để mình khỏi bị đoán xét. Vì các ngươi đoán xét người ta thể nào, thì họ cũng đoán xét lại thể ấy; các ngươi lường cho người ta mực nào, thì họ cũng lường lại cho mực ấy. Sao ngươi dòm thấy cái rác trong mắt anh em ngươi, mà chẳng thấy cây đà trong mắt mình? Sao ngươi dám nói với anh em rằng: Ðể tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh, mà chính ngươi có cây đà trong mắt mình? Hỡi kẻ giả hình! Trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt mình đi, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em mình được.” (Mathiơ 7:1-5)
Theo thường tình của con người thì chuyện người thì sáng, mà chuyện mình thì quáng. Chúng ta thường thấy lỗi của người, nhưng ít khi thấy lỗi của mình. Theo tâm lý học, những gì chúng ta thấy khó chịu nơi người khác, đó là phản ảnh chính tâm trạng của mình. Có khi cái tật đó của ta còn to lớn hơn của người gấp trăm gấp ngàn lần. Thật ra khi ta đoán xét người, tức là ta đang đoán xét chính chúng ta. Tu thân, rồi mới tề gia, rồi trị quốc, và bình thiên hạ.
Trước hết phải ____ _____ _____ khỏi mắt mình, rồi mới thấy rõ mà ____ _____ _____ ra khỏi mắt anh em mình.
|
|
6) Nguyên tắc thứ sáu trong cách xử thế là gì?
“Ðừng cho chó những đồ thánh, và đừng quăng hột trai mình trước mặt heo, kẻo nó đạp dưới chân, và quay lại cắn xé các ngươi.” (Mathiơ 7:6)
Chúa dạy yêu thương nhưng không có nghĩa là mù quáng, mà nêu cao lẽ thật. Không đoán xét không có nghĩa là không biết nhận xét hay phân biệt. Mỗi người có một trình độ hiểu biết khác nhau. Chúa dạy: “Vậy, hãy khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bồ câu.” (Mathiơ 10:16).
Phải biết _______ _______ tùy từng hoàn cảnh.
| |
| 7) Nguyên tắc thứ bảy trong cách xử thế là gì?
“Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính (yêu) mến Chúa là Ðức Chúa Trời ngươi. Nầy là điều thứ hai: Ngươi phải yêu kẻ lân cận như mình. Chẳng có điều răn nào lớn hơn hai điều đó.” (Mác 12:30,31)
Yêu Chúa với tất cả sự sống của ta, và yêu người chung quanh như yêu chính mình. Như vậy là làm trọn bổn phận đối với Ðấng Tạo Hóa, với người chung quanh và với chính bản thân mình.
Ðiều răn thứ 1: ____________________________________________________
Ðiều răn thứ 2: ____________________________________________________
|
8) Bảy đức tánh mà người thánh của Chúa phải có là gì?
“Vậy anh em là kẻ chọn lựa của Ðức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhân từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục, nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác, thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau: như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy. Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu thương, vì là dây liên lạc của sự trọn lành.” (Côlôse 3:12-14)
Là đại diện cho Ðấng Cứu Thế, chúng ta phải sống để chứng minh rằng đời sống trong Chúa là một nguồn phước hạnh. Những Cơ Ðốc nhân chỉ mang toàn tâm sự u buồn trĩu nặng, lằm bằm và phàn nàn, sẽ gây ra sự hiểu lầm về Ðức Chúa Trời và con đường theo đạo. Họ làm cho người khác có ấn tượng rằng Thượng Ðế Toàn Năng không muốn thấy con cái Ngài được vui vẻ, và như vậy là chúng ta làm chứng nghịch lại Cha Trời của chúng ta. Khi chúng ta thật lòng hạ mình, tiếp nhận Ðức Chúa Giê-su làm Cứu Chúa và Chủ của cuộc đời chúng ta, huyết Ngài sẽ bôi xoá tội lỗi chúng ta. Rồi Ngài ban Ðức Thánh Linh sống trong lòng chúng ta. Kết quả là chúng ta sẽ phát triển những đức tánh cao đẹp trong tâm hồn.
Người thánh của Chúa cần phải có:
(1) ____________ ____________; (2) ____________ ____________; (3)_____________ _____________; (4) ____________ ______________; (5) ___________________ ______________;
(6) _______________ ____________; (7) _____________ ____________ _________________.
| |
|
| 9) Trang phục của Cơ Ðốc nhân phải như thế nào, đặc biệt là của phái nữ?
“Ta cũng muốn rằng những người đàn bà ăn mặc một cách gọn ghẽ, lấy nết na và đức hạnh giồi mình, không dùng những tóc gióc, vàng,châu ngọc, và áo quần quí giá.” (I Timôthê 2:9).
“Ðức Chúa Trời phán cùng Gia-cốp: Hãy chổi dậy, đi lên Bê-tên mà ở, và hãy lập nơi đó một bàn thờ cho Ðức Chúa Trời, là Ðấng hiện ra cùng ngươi đương lúc chạy trốn khỏi Ê-sau, anh ngươi. Gia-cốp bèn nói cùng vợ con cùng mọi kẻ đi theo mình rằng: Hãy dẹp các tượng thần ngoại ban khỏi giữa các ngươi, làm cho mình được thanh sạch và thay áo xống đi. Ðoạn chúng ta hãy chổi dậy, đi đến Bê-tên, nơi đó ta sẽ lập một bàn thờ cho Ðức Chúa Trời, là Ðấng đã trả lời ta trong lúc nguy hiểm, và đã phù hộ ta trong khi đi đường. Họ bèn đưa cho Gia-cốp các tượng thần ngoại bang của mình, và các vòng đeo nơi tai; rồi người chôn mấy vật đó dưới gốc cây dẻ bột, gần thành Si-chem.” (Sáng Thế Ký 35:1-4).
“Ðức Giê-hô-va dấy lên đặng biện luận, Ngài đứng mà xét đoán các dân.” “Ðức Giê-hô-va lại phán rằng: Vì những con gái Si-ôn kiêu ngạo, ngóng cổ bước tới, liếc mắt trêu ngươi, vừa đi õng eọ, vừa khua động tiếng dưới chân.” “Trong ngày đó, Chúa sẽ cất những vòng mắt cá họ trang sức đi, cái lưới và cái cày, hoa tai, xuyến và lúp; mão, chuyền mắt cá, nịt lưng, hợp hương và bùa đeo; cá rá và khoen đeo mũi; áo lễ; áo lá rộng, áo choàng, túi nhoủ, gương tay, vaủi moủng, khăn bịt đầu và màng che mặt. Sẽ có mùi hôi hám thay vì thơm tho; dây tói thay vì nịt lưng, đầu sói thay vì tóc quăng; bao gai quấn mình thay vì áo dài phất phới; dấu phoủng thay vì sắc đẹp...” (Êsai 3:13,16,18-24).
Cơ Ðốc nhân phải chú trọng về nét đẹp của tâm hồn. Y phục cần phải lịch sự, thanh lịch, nhã nhặn và giản dị. Satan vấp ngã vì đã chú trọng và hãnh diện về vẽ đẹp bề ngoài và quên mất phần tâm hồn (Êxêchiên 28:13,15,16).
Kinh Thánh Khải Huyền diễn tả cho chúng ta hình ảnh của hai người nữ: 1)người nữ tinh sạch (Khải Huyền 12) trang điểm bằng sự vinh hiển và thánh khiết của Ðức Chúa Trời. Ðây là dân sự trung thành với Chúa; 2)người nữ dâm loạn (Khải Huyền 17), trang điểm loè lẹt, nữ trang đầy người, áo quần khoe khoang. Ðây là dân sự bất trung, chỉ chú trọng về bề ngoài, hình thức. Bỏ mất lẽ thật. Ðức Chúa Trời đi tìm những người thờ phượng Ngài bằng tâm thần và lẽ thật (Giăng 4:23,4).
Nói như thế, không có nghĩa là chúng ta lôi thôi, lếch thếch khi đến thờ phượng Chúa, hay trong sự giao dịch hằng ngày. Lịch sự tao nhã là đích mà chúng ta cần phải đạt đến. Và lịch sự tao nhã không phải đến từ xa hoa, lộng lẫy. Càng phô trương về bề ngoài, càng tỏ ra sự thiếu thốn trong tâm hồn. Thà nghèo mà tư cách thanh cao, hơn giàu mà như “hạt ngọc đeo nơi mũi heo.” Y phục, trang sức của chúng ta cần phải __________________________________________
Lời hứa nguyện: Xin Chúa giúp con sống vươn lên trên vật chất thế gian và chú trọng phát triển đời sống tâm linh được đẹp lòng Ngài luôn.
|
|
|
|